12 Nữ Thần – Slaydark

Chương 2: Từ Hôn

“Bà nội nó… Ông bà già nó… Quan hệ mẫu thân nó…” Dương vừa đi vừa lầm bầm chửi rủa, hắn nhục nhã tới nỗi không biết làm gì khác ngoài cắm đầu rời khỏi quảng trường. Đang đi thì Sinh chạy tới kéo Dương lại.

“Mày đi đâu vậy?” Sinh hỏi.

“Đi về!” Dương đáp cộc lốc.

“Còn khảo hạch kiến thức nữa mà?” Sinh nói.

“Khảo hạch kiến thức? Để làm gì?”

Sinh đáp: “Tao biết mày bi ai vì tứ chất Không Màu, nhưng không phải mày thường nổ rằng sẽ làm một Giả kim thuật gia sao?”

“Giả kim thuật gia tinh thần biến là một trong những nghề nghiệp cao niên nhất của Việt Nam linh giới, là những người sử dụng kiến thức uyên bác cao thâm để nghiên cứu, chế phát hành các loại bảo bối, Linh Đan…” Google liền giải thích cho Dương nghe.

“Có chế được Sextoy, Viagra các kiểu không?” Dương sáng cả mắt, hỏi thầm trong đầu.

Google im re vài giay như đang cân nhắc rồi đáp: “Được!”

“Vậy làm thế nào để thành Giả kim thuật sư?”

“Cần kiến thức uyên bác và linh lực để nạp vào vật phẩm, có thể nhờ người khác nạp thay.” Google đáp đều đều.

“Được! Vậy thì làm Giả kim thuật gia!”

Sinh đứng cạnh thấy Dương mặt đang xịu lại bỗng nhiên sáng hẳn lên, lắc đầu nghĩ thầm: “Tội nghiệp thằng nhỏ tuổi, vấp ngã vực kết thúc ngáo luôn rồi!”

Từ lúc đó, mặc kệ bè đảng nhóc trêu chọc cười cợt, Dương cứ vênh mặt tự đắc. Google đã nạp vào hắn những thông tin cụ thể về nghề Giả kim thuật, Giả kim thuật gia phân thành 5 cấp:

Thuật sĩ – Đại sư – Tông sư – Thánh sư – Thần sư

Nghề giả kim rất được trọng dụng do linh lực chỉ cần luyện là được, còn giả kim thuật thì nhu cầu một đầu kiến thức uyên bác và trí tuệ lừng danh để nắm chắc những kiến thức đó, rất nhiều kĩ năng linh lực phải đầu hàng ngay sau khi nhìn những tủ sách trùng trùng điệp điệp nhưng người ta hiểu là “Kiến thức chủ công của Thuật sĩ”. Muốn làm giả kim thuật sư rất khó, mà đã trải được thì cống phẩm vô biên, 1 món bảo bối cấp thấp đem bán ra cũng lời gấp mười lần phung phí sản xuất, nếu sáng tạo ra bảo vật chưa được đăng kí phiên bản quyền thì lại lời gấp trăm, gấp ngàn lần.

Dương có thể không có bốn chất về linh lực, nhưng mà với một kẻ già dặn từ thế giới khác như hắn, cộng thêm một thư viện tri thức mập mạp là Google có thể nạp mọi kiến thức vào đầu khiến hắn lập tức nhận ra và ghi nhớ giống như chính hắn đã học từ rất lâu, thì giả kim thuật sư chẳng khác nào nghề dành riêng cho Dương, đến khi đó thì không cần tìm tới xin dâm thủy nữ thần, bỏ báu vật cấp cao hoặc Linh Đan ra rao thưởng thì đầy người chuẩn bị liều mạng đi tìm về cho hắn.

1 giờ trưa mở màn kiểm tra kiến thức, quảng trường giờ đã được dựng lên quá nhiều mái che, hàng trăm bộ bàn ghế xếp hàng ngay ngắn chờ đám học viên tới ngồi.

Đề bài là một tập giấy gồm 500 ý hỏi trắc nghiệm từ kiến thức lịch sử, khoa học, linh hồn học và cả những câu hỏi trí tuệ logic.

500 câu trắc nghiệm trong thời gian 4 giờ, dù có tấn công lụi cũng mất khối thời gian, nhưng mà nhờ Goolge mà Dương làm rất nhanh, hiểu qua thắc mắc là có ngay đáp án lẫn cách giải thích ghi sâu vào đầu. Bởi vì vậy nhưng chưa đầy 2 giờ sau, Dương đã đem bài lên nộp.

“Đánh lụi luôn à?”

“Phế vật, liệt dương mà còn ngu đần nữa!”

“Chết đi cho đỡ nhục, ha ha!”

Thấy Dương nộp bài sớm, cả quãng trường lại xốn xang châm biếm. Còn Dương mặc kệ, hắn ngạo nghễ nộp bài rồi quay lưng đi.

“Chúng mày cười đi, chờ tao thành Thần Sư rồi rước tiền đè chết chúng mày!” Dương cười thầm, hắn tự tin bài xác minh của mình sẽ đạt điểm tuyệt đối. Đi được mấy bước, Dương đột ngột vỗ trán la to:

“A! Chết mẹ quên ghi tên!”

Cả quảng trường lại cười ồ lên. Chỉ qua một đêm thì cái danh hiệu phế vật – liệt dương – tiến công lụi của Dương đã tương truyền khắp huyện Trảng Bom của tỉnh Đồng Nai. Sáng sớm, Dương uể oải mở mắt rửa mặt súc miệng ngừng thì có một nhóm người tới nhà hắn, trong đó có Lê Ly.

Trong phòng khách khang trang nhà họ Võ, Lê Ly khép nép ngồi cạnh một đàn bà trung niên, trông cũng khá đẹp tươi nhưng mà còn xa thế hệ sánh bằng Diễm phu nhân, bên cạnh bà ta là một chàng trai trung niên cường tráng, họ là cha mẹ của Lê Ly.

Dương và Diễm phu nhân ngồi ở phía đối diện ba người.

“Không biết hôm nay Cả nhà và cháu tới nên không tiếp đón lưu ý, mong Anh chị thông cảm.” Diễm phu nhân sai người hầu mời trà cho ba người nhà họ Lê.

Mẹ của Lê Ly, Linh phu nhân khịt mũi: “Hừ! Không biết giả vờ?”

Diễm phu nhân tròn mắt: “Chị nói thế là sao?”

“Con chị thế nào thì cả huyện này đều biết, chị nghĩ chúng tôi đến thăm hỏi chắc?” Linh phu nhân cay nghiệt nói, Lê Hoàng phu quân bà rất si mê Diễm phu nhân, khiến bà rất ghen tức. Lê Hoàng phu quân bà và Võ Phi Thiên cha quá cố của Dương là bạn chí cốt, lập ra hẹn ước đính hôn cho Dương và Ly từ khi mới lọt lòng, bà cật lực phản đối nhưng cuối cùng phải nghe theo bạn đời, giờ biết tin Phi Dương đã liệt dương lại còn bất tài, bà liền hí hửng kéo bạn đời con qua từ hôn.

“Từ hôn thì nói thẳng đi, vòng vo làm cái quần gì hả mụ già?” Thấy thái độ kêu ngạo khinh ghét của Linh phu nhân, Dương khoanh tay rung đùi mắng lại.

“Mày hỗn?” Bị gọi là mụ già, Linh phu nhân tức giận giơ tay định tát cho Dương một cái, nhưng bị Lê Hoàng giữ tay lại.

Lúc này Lê Hoàng mới lên tiếng: “Chị Diễm, hôm trước tôi và anh nhà đúng là có định hôn ước giữa nhỏ bé Ly và bạn Dương, nhưng mà chị cũng biết, tin con trai chị bị liệt dương đã đồn khắp nơi rồi, làm sao có thể mang lại hạnh phúc cho con gái chúng tôi?”

“Liệt dương không phải không chữa được!” Diễm phu nhân đáp, giọng nàng trở nên thờ ơ, tay nàng nắm tay con trai thuyết trình sự tin yêu, như muốn nói dù có là phế vật thì Dương vẫn là cục cưng của mẹ.

Linh phu nhân lại khịt mũi giống đang ngửi phải phân chó: “Chữa được sao? Dù được thì thứ bất tài lấy gì lo cho tương lai con gái ta? Gia sản nhà họ Võ sẽ sớm sụp đổ trong tay nó thôi!”

Chát!

Một cái bạt tay rõ lớn phàm nhân tu tiên vang lên, Dương, Ly và Lê Hoàng giật mình nhìn sang thì thấy Linh phu nhân vừa bị Diễm phu nhân tát một phát in hằn dấu tay lên mặt.

“Cô!” Thấy bàn đời bị đánh, Lê Hoàng đứng bật dậy.

“Tôi thì sao?” Diễm phu nhân hất cằm khiêu khích.

“Cô…” Lê Hoàng nói không nên lời, đúng thật là lão có tình ý với Diễm phu nhân, nhưng bởi vì thương con gái nên thế hệ nghe lời vợ xách mặt sang đây từ hôn.

“Ông thấy con điếm đó đánh tôi nhưng không tiến công lại à? Thèm l-n nó lắm hả?” Linh phu nhân uất phẫn mắng.

Chát!

Linh phu nhân lại nhận thêm một bạt tai, lần này từ chính bạn đời bà.

“Ông tấn công tôi! Được lắm…” Linh phu nhân uất hận đứng ôm mặt khóc, Lê Ly run rẫy đứng ôm rước mẹ nàng.

“Thôi giải tán! Ta đồng ý hủy hôn ước!” Không khí đang nóng hổi thì Dương phất tay như đuổi ruồi và nói.

“Con…” Diễm phu nhân nắm tay đại trượng phu.

“Không sao đâu mẹ, con không thích loại gái hám danh hám lợi…” Dương cười với Diễm phu nhân, sau đó liếc sang Lê Ly: “Chúc nàng sớm lấy được bạn đời nhé! Khi nào cưới thì mời ta…” Dương dừng lại, cười nham hiểm rồi nói thêm: “Chịch nàng trước mặt chồng nàng thì kích thích hơn lấy nàng làm vợ nhiều… Ha ha…”

“MÀY!” Lúc này thì Lê Hoàng cũng căm phẫn, gã bộc phát ra linh lực làm Dương sởn cả tóc gáy.

“Lê Hoàng, linh lực Linh Tá cấp 3.” Google nói, ngoài kiến thức thì Dương còn mày mò ra phàm nhân tu tiên 2 nó còn rất nhiều chức năng, một trong số đó là thang đo linh lực. Linh lực có 10 cấp bậc từ Thường Dân tới Tối Thượng, mỗi cấp bậc lại chia ra 10 cấp độ từ cấp 1 tới cấp 10, vượt qua cấp 10 sẽ tấn cấp lên cấp bậc cao hơn.

ẦM!

Google nói kết thúc thì Dương nghe ầm một tiếng, hắn còn đứng nguyên nhưng lão Lê Hoàng đã biến mất, tường nhà phía sau chỗ lão Hoàng thủng một lỗ bự làm Dương, Ly và Linh phu nhân ngơ ngác không phát âm do sao, chỉ thấy Diễm phu nhân hậu từ hạ chân xuống.

“Diễm phu nhân, linh lực Linh Đế cấp 7.”

“Vãi cả nồi nêu xoong chảo!” Dương giật mình thốt lên, Linh Đế là cấp bậc cỡ nào? Chúa Tể có thể xưng bá cả một miền, và Linh Đế là cấp bậc ngay dưới Chúa Tể. Dương chưa từng nghĩ đến người mẹ đẹp tươi ngực khủng của hắn lại là một Linh Đế!

Linh phu nhân không biết Diễm phu nhân là Linh Đế, mà nàng biết bạn đời nàng là một Linh Tá cấp độ 3, vậy nhưng chỉ ăn một cước đã bay mất, vậy Diễm phu nhân ẻo lả lẳng lơ này khủng bố cỡ nào?

“Đem phu quân của bà cút khỏi đây, đừng để ta gặp mặt lại!” Diễm phu nhân lạnh lùng nói.

Linh phu nhân thiếu điều muốn tè ra quần, run rẫy dẫn Lê Ly ra ngoài sai bè phái người hầu khiêng Lê Hoàng đã ngất xỉu đưa về.

“Mẹ lợi hại!” Dương bật ngón cái nháy mắt với Diễm phu nhân.

Diễm phu nhân trở lại đấu la đại lục với vẻ dịu dàng quyến rũ thường ngày, nàng cúi người hôn vào má Dương làm nó đỏ cả mặt: “Rồi sẽ có ngày con trai mạnh hơn mẹ nhiều! Bởi con là con của mẹ!”

Nụ hôn của Diễm làm Dương hưng phấn hẳn lên, nó đáp: “Nhất định sẽ tới ngày đó! Khi đó con sẽ chữa được bệnh liệt dương và…”

“Và sao?”

“Con sẽ… Cưới nàng làm vợ!” Dương tự hào nói.

Diễm phu nhân e thẹn, mặt nàng ửng hồng quyến rũ cực kỳ, gật nhẹ đầu, nàng nói khẽ: “Ừ… Thiếp chờ chàng…” Mấy ngày sau, tại một văn phòng trang trọng, một chiếc bàn lớn đặt ngay cửa sổ, có một thiếu nữ đáng yêu mang kính đang ngồi chống tay lên cằm xem đại dương sơ.

Một chàng trai gõ cửa bước vào, cầm một tập hồ sơ tiến lại và nói.

“Hiệu trưởng Nguyên tôn ! Đã có kết quả tuyển sinh!”

“Thế nào?” Giọng nữ hiệu trưởng tuy vô cảm nhưng đầy quyến rũ.

“Toàn Nam Bộ có 216 cấp Lục, 22 cấp quà, 2 cấp Đỏ… Và 1 cấp Không Màu”

Nữ hiệu trưởng đẹp đẽ gật gù, hơi thở nàng làm phần khe ngực lộ ra dưới cổ áo phập phồng gợi dục: “Rất khá… Còn khảo hạch kiến thức thì sao?”

“Đã chọn ra top 20 người điểm cao nhất, thấp nhất đạt 192 điểm, còn thí sinh cao điểm thứ nhị đạt 228 điểm…”

“Cao nhất bao nhiêu?” Nữ hiệu trưởng nhướng mày.

“Cao nhất là… 500 Điểm tròn, hoàn thành trong 112 phút!” Giọng gã đàn ông run run, gã là một giáo sư nhưng cũng không thể làm được qua 400 điểm của bài xác định này, vậy mà một thằng nhóc 13 tuổi lại có thể chấm dứt số điểm kỷ lục trong thời gian kỷ lục!

Nữ hiệu trưởng cũng bật dậy: “Đưa tôi xem đại dương sơ!”

“Võ Phi Dương, 13 tuổi, cao… Nặng…;

tư chất: Không Màu;

Kiến thức: 500 điểm, thời gian 112 phút.”

“Một thiếu niên rất hay…” Nữ hiệu trưởng mỉm cười, đề thi 500 câu này tuyệt đối không thể nào gian lậu, càng không có ai có thể gian lậu đúng cả 500 câu, nàng nghĩ đứa nhóc này giỏi đối là một thiên tài trong thiên tài.

Đọc truyện 12 nữ thần