reviews truyện ngôn tình ‘ Xin hãy quên em đi’

Tác giả: Hạ Kiều Ân
Thể loại: truyện ngôn tình, tân tiến

Trích đoạn truyện xin hãy quên em đi

Vào buổi tối thứ sáu trước tiên mỗi tháng, là ngày tụ họp định kỳ của nhà chúng ta Quyền.

Cho mặc dù cho là trời mưa gió lớn, trời rét đất lạnh, sự nghiệp to lớn của ba anh em nhà chúng ta Quyền thì cũng phải bỏ hết, quay về biệt thự bên trên núi Dương Minh để ăn cơm với phụ huynh.

Mười năm qua không có ai dám vắng mặt, không gian ngày hội họp nhà họ Quyền luôn luôn hài hòa & êm ấm.

Náo nhiệt.

“Không! Không thể! Sao bà ta hoàn toàn có thể chết chứ? Vất vả lắm con trai bà ta mới công thành danh toại, con dâu cũng khôi phục trí nhớ, đứa cháu đam mỹ cũng sắp Thành lập và hoạt động rồi, mọi thứ đã gần ngừng rồi, làm sao bà ta có thể chết chứ?”

Trước tivi 58 inch, Mã Hã Lan – nữ người chủ sở hữu quyền lực của phòng họ Quyền chợt hét lên âu sầu, bà trọn vẹn không ngờ chiều hướng lại quay quắt 180 độ như vậy. Cái miệng bé xíu của bà miếu máu, nước mắt tuôn rơi, bộ dạng đau lòng, phảng phất như nhìn thấy chính mình qua hero trong phim.

“Đừng bi đát, hiện thời mới tới tập 138, bà ta nhất định sẽ sống lại.” Quyền Phương Trí – nam chủ nhân không có quyền uy nhất trong nhà ngồi bên trên ghế sa lon ở kề bên không nhanh không chậm ôm vợ yêu vào lòng. Ông cầm khăn giấy đã được chuẩn bị từ trước, lau nước mắt giùm bà.

“Nhưng… Nhưng con dâu bà ta sắp sinh rồi, nếu bà ấy chết bây giờ sẽ không thể thấy đc cháu của mình, hu hu… sao ông trời hoàn toàn có thể tàn khốc như vậy chứ? Cụ thể bà ta không làm những gì xấu…” Mã Hạ Lan vẫn khóc không ngừng.

“Đừng khóc, nếu khóc thành bệnh thì anh sẽ đau lòng.” Quyền Phương Trí nhẹ dịu an ủi.

“Em bất chấp, hiện giờ anh lập tức gọi điện lên đài truyền hình, kêu bọn họ đổi kịch bản, kêu diễn viên diễn lại hết, bà ta không hề cứ chết như thế được, thật sự là bách hợp quá đáng.” Mã Hạ Lan càng nghĩ càng tức, ở đầu cuối kết thúc khoác cầm điện thoại cảm ứng lên, cố tình gây sự muốn ông gọi điên đến đài truyền hình.

Đời này, Quyền Phương Trí chưa lúc nào lắc đầu vk yêu, cho nên lần này cũng không.

Ông cầm điện thoại thông minh, lưu loát bấm số điện thoại đã sớm thuộc làu, nghiêm chỉnh nói.

đối mặt với việc ba mẹ tự mình hành động, ba anh em nhà họ Quyền cũng không tồn tại hành động gì.

Anh cả Quyền Thiên Sóc, đang cầm bút viết trên một quyển sách tiếng quốc tế thật dày, chóng vánh viết xuống mấy chữ mà không người nào xem hiểu, góc nhìn của anh sắc như chim ưng, bên trên khuôn mặt nghiêm tức đầy để ý, hơi thở quý phái tản ra khắp người không người nào rất có thể bì kịp, cạnh hai chân thon dài rắn chắc là hơn mười quyển sách tiếng nước ngoài rơi lả tả, từ lịch sử dân tộc chiến tranh nhật bản đến comment về điện Ảnh của các đất nước.

Đọc thêm truyện đam mỹ ngược h

Anh hai Quyền Thiên Trạm, đang đeo tai nghe, ngón trỏ tay phải gõ nhịp, còn lại tay trái ở trên bạn dạng nhạc ghi xuống nốt nhạc and ký hiệu, ánh nhìn lạnh như băng của anh lộ ra vẻ người lạ đừng đến gần, gương mặt điển trai nhưng lạnh nhạt để cho con gái muốn thét chói tai, cho dù là ngồi ở trên ghế sô pha cũng làm cho người ta phải lo ngại.

Cậu út Quyền Thiên Kỳ, đang tinh chỉnh và điều khiển con chuột phê duyệt họa tiết thiết kế quảng cáo, thiết kế tiêu thụ, công văn điện tử and sách kinh tế, cho dù lượng công việc mập mạp, ánh nhìn của anh cũng chính là nhẹ nhàng thanh bình, trên khuôn mặt vô cùng anh tuấn vẫn giữ nụ cười ôn hòa, Trong khi cái mà anh đối mặt Chưa hẳn là áp lực khiến người ta khó thở mà là 1 trong trò chơi thú vị.

dù rằng tính cách & bề ngoài của ba người có hơi không giống nhau nhưng đều là người xuất chúng.

Trong TV lại truyền đến tiếng khóc, Mã Hạ Lan nhìn chằm chằm màn hình hiển thị, ôm ngực khóc theo. Quyền Phương Trí thấy vk yêu lại khóc, sau khi nói trong điểm liền nôn nả chạy tới ôm vk yêu.

“Sao lại khóc rồi?”

Mã Hạ Lan lập tức nhào vào ngực ông xã.

Đọc full list truyện ngôn tình ngược

“Ông xã, cô con dâu vì quá đau lòng nên bị động thai, hiện giờ đang bên trên đường đến phòng cấp cứu…, sau đó… sau đó… nhạc hết phim lại nổi lên, hu hu… Nguyên Nhân cái chương trình này lại như vậy? Mỗi lần đều dừng không đúng vào khi, nếu cô ấy bị sinh non thì làm sao bây giờ?”

Bà vừa khóc vừa oán trách, Quyền Phương Trí liên tục dỗ dành bà xã yêu, của nhà khách lớn như vậy tất cả đều là tiếng thủ thỉ một cao một thấp của hai người và tiếng nhạc bi quan của phim khi dứt. Ba phút trôi qua, cuối cùng tập phim đó cũng xong.

“Mẹ, chính là giả.”

Quyền Thiên Sóc khép lại quyển sách, thư thả nói.

Mã Hạ Lan giận dữ đến xong thở, bà không còn tin vào những gì mình nghe đc.

“Giả? Giả? Vậy mà con nói giả được à?” Bà nói một chữ lại một chữ với giọng nói ngày càng lớn: “Con, cái thương hiệu khốn khiếp này, có gan thì nói lại lần nữa!”

Anh không hẳn là tên khốn kiếp, nhưng anh có dũng cảm.

“Bi kịch vốn dĩ là giả, với lại kịch bạn dạng này là do con viết.” Anh đặc biệt quan trọng nhấn mạnh điểm này. “Đó là lí do ba không cần gọi Smartphone đến đài truyền hình gây phiền toái cho con.”

Mã Hạ Lan giận đến cắn răng nghiến lợi, body toàn thân run lên, đang muốn chửi ầm lên thì một giọng nói khôn khéo xen vào.

“Cuối cùng cũng diễn kết thúc rồi sao? Ba mẹ, nếu mà hai người không tồn tại việc gì khác muốn dặn dò, con rất có thể đi trước không?” Quyền Thiên Kỳ khép máy tính lại, từ từ vùng dậy từ ghế sa lon.

kế tiếp, Quyền Thiên Trạm cũng cầm nhạc phổ, MP4 nhanh chóng vùng dậy. Ngay tiếp đến Quyền Thiên Sóc cũng liền xách một cặp sách to, đuổi kịp bước chân của hai người em trai.

Mã Hạ Lan thấy ba đồng đội không an ủi mình còn muốn rời đi, bà lập khó chịu dữ.

“Ai cho mấy đứa đi? Mau ngồi xuống đây cho mẹ!” Cọp mẹ phát uy!

Ba đồng đội ăn ý nhìn nhau rồi cùng ngồi xuống ghế.

“Con! Con! Còn tồn tại con!” Mã Hạ Lan trừng ánh mắt ba đứa con đẹp trai, lanh lợi, có khả năng nhưng lại tình cờ thì rất khó tính, muốn xách dép lên đập vào đầu chúng: “Mẹ mấy đứa cũng khóc thành như thế, vậy mà ba đứa các con nói đi là đi. Những con còn xem mẹ là mẹ của những con sao? Mẹ thấy ngay cả sinh con heo, cũng tốt hơn những con!”

Heo?

dù rằng ba bạn bè có ý kiến với từ này nhưng mặt vẫn không đổi màu, tiếp thu lời chửi bới, không một ai tranh cãi.

Nhưng Mã Hạ Lan càng mắng càng tức, dứt khoát mắng một lần cho dễ chịu.

Đọc thêm đam mỹ h

“Mẹ thông cảm cho những con mắc với sự nghiệp của chính bản thân mình cho nên ngày thường cũng không làm phiền các con. Khó được một tháng chạm chán nhau một lần, những con lại chỉ biết ăn cơm và thao tác làm việc, vừa đến giờ là lập tức chạy lấy người, ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết cái gì gọi là hỏi han ân cần, chăm sóc share, ba người những con trong cả cái rắm cũng chưa chắc chắn đánh!”

Ba bằng hữu góc nhìn mũi, mũi nhìn tim, vẫn không bi đát lên tiếng.

“Được rồi đc rồi, đừng khó chịu, em tức giận thì anh cũng bi thương.” Quyền Phương Trí bên cạnh không nỡ để bà xã yêu khó tính liền khuyên nhủ hết lời.

“Cho dù bị chọc tức cũng chính là do ba đứa con ngoan này của anh làm hại!” Mã Hạ Lan vẫn khó chịu nói: “Ngay cả trong phim, phụ nữ nào Chưa hẳn ở trước năm mươi tuổi thì có cháu để ôm? Công dụng ba đứa con ngoan của anh kéo dãn tới lúc này cũng còn chưa xuất hiện câu trả lời. Nếu như ngày gì đấy em y hệt như bà trên TV, đột nhiên không may, không còn nhìn thấy đứa cháu Ra đời, em đây… hu hu…” Vừa nói đc một nửa thì đã khóc.

Cho dù mọi hôm Quyền Phương Trí thấu tình đạt lý đến như thế nào đi nữa thì chỉ việc nghe bà xã yêu nói một câu thì cũng không tránh khỏi sưng mặt lên, tráng lệ và trang nghiêm nhìn về phía ba đứa con.

“Mẹ con nói đúng, ba đứa con cũng trưởng thành và cứng cáp rồi, có phải cũng nên dự trù cho tương lai rồi không?”

Ba anh em hơi hơi nhíu mày, càng lúc càng khâm phục với kỹ năng hát đôi của hai bà xã ông chồng.

Về chuyện kết duyên này, ba mẹ bọn họ đã nhắc đến nhiều lần. Ba đồng đội liền rất có thể kéo liền kéo, nhiều lần trốn thoát được. Nhưng mà xem tình hình bây giờ, trong tâm địa ba người biết rõ phiên bản thân ắt phải có lời đáp.

Quyền Thiên Sóc mở miệng nói: “Tương lai của con, kết hôn không hẳn là chuyện cần thiết nhất.” Anh thành thật nói

“Làm sao con rất có thể không kết hôn!” Sắc mặt Mã Hạ Lan biến đổi, thiếu chút nữa là tóm áo của con lớn, thưởng cho anh một chiếc tát.”Cả ngày bên trên báo chí đều có tin tình cảm của con, bên cạnh con có tương đối nhiều nữ diễn viên như vậy, bền bỉ phải có một người con thích chứ?”

“Không có.”

“Một người cũng không có?” Mã Hạ Lan hoài nghi.

Quyền Thiên Sóc không chịu nổi mẹ mình, nói như đinh đóng cột: “Không có chính là không có, chẳng qua nếu như mẹ nói người yêu bên trên giường, con cũng rất đầy đủ.”

so với thái độ vô lý của con lớn, hai vk ông xã vừa tức vừa giận lại không dám ép buộc, không còn làm cái gi khác hơn là áp chế lửa giận đầy mình, chuyển hướng mũi nhọn lên người bị hại tiếp sau.

“Vậy còn con?” Hai bà xã ông xã chờ mong nhìn về phía Quyền Thiên Trạm, mong muốn con thứ hai rất có thể đừng replay như anh nó.

Quả nhiên Quyền Thiên Trạm không làm họ bế tắc.

“Con có thích một người” Anh nhìn bạn dạng nhạc trong tay, thấp giọng nói.

“Thật sự? Người đó đâu? Lý Do không đưa về đây? Bao giờ những con muốn kết hôn?” Tin động trời này thật sự là rất tốt! Mã Hạ Lan xúc động muốn khóc.

“Không thể được.”

“Tại sao lại không thể được?” Mã Hạ Lan trở mặt còn mau hơn lật sách, mới nghe đc câu trả lời của con thì lập tức liền nghĩ ra một lý do: “Đáng chết! Con sẽ Chưa hẳn yêu đàn bà có chồng chứ?”

“Cô ấy còn chưa kết duyên.”

Hai vợ chồng lập tức thở phào nhẹ nhỏm.

“Chỉ là yêu người con trai khác” Anh bổ sung một câu.

Nếu giết người không phi pháp, Mã Hạ Lan nhất định sẽ ngay tại chỗ bóp chết con của bản thân mình. Nam chưa lập mái ấm gia đình nữ chưa gả, chẳng lẽ anh chưa chắc chắn nghĩ “Biện pháp”cướp người về sao?

Làm sao bà lại sinh ra đàn ông vô dụng như vậy!

Quyền Thiên Kỳ thấy mẹ khó chịu đến toàn thân run rẩy, đỉnh đầu sắp bốc khói thì tự nhiên và thoải mái bỏ đá xuống giếng.

“Mẹ, có thể con cũng không hề kết duyên, chính vì con là GAY.”

Mã Hạ Lan đờ người ra, còn Quyền Phương Trí thì trợn mắt há mồm.

Nhưng Quyền Thiên Kỳ tiếp tục lại thêm dầu vào lửa. “Con đã có ‘một nửa’ rồi, nếu hai người không phản đối, con sẵn lòng mang ‘một nửa’ của con về đây, hai người bằng lòng gặp anh ấy không?” Anh nói chân thành, nụ cười phía trên mặt dịu dàng đủ để gia công người chìm đắm.

Ầm!

lời đáp của Mã Hạ Lan là lật bàn! Hai tay bà chống nạnh, một chân đạp lên quả cầu thủy tinh trên bàn bị đỗ ngã, con ngươi lộ vẻ hết sức uy nghiêm suýt nữa muốn phun ra lửa.

Tốt!

Rất tốt!

vô cùng tốt!

Bà chẳng qua muốn ôm cháu mà thôi, ba đứa khốn khiếp này liền mang ra nhiều Vì Sao như vậy. Con lớn muốn nuôi tình nhân không kết duyên, con thứ hai chỉ biết yêu chưa chắc chắn đoạt, con út tự nhận mình là gay…

Chúng nó cho rằng bà ngu ngốc hay là mắc bệnh đãng trí của người già? Chúng nó tuỳ tiện nói thì bà sẽ tin là thật sao?

Cái gọi là sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Chúng nó có dũng khí hù dọa bà, bà sẽ chờ xem bạn bè nó rất có thể làm ra cái quỷ gì! Bà trợn mắt nhìn ba đứa con, Mã Hạ Lan giận quá thành cười. Sau khi đá văng quả cầu thủy tinh cản đường, lại điềm tĩnh ngồi quay về bên trên sô pha.

“Một khi đã như vậy, vậy thì đưa về đây đi.” nụ cười nữ tính của bà làm mỗi người lo sợ.

Ba bạn bè nhìn theo quả cầu thủy tinh lừ đừ lăn trở lại bên người mẹ.

“Tình nhân cũng tốt, con gái của người khác cũng rất được, cái đồ ‘một nửa’ gì nào đó cũng rất được, tất cả đem đến đây cho mẹ. Mẹ muốn nhìn thử, đến tột cùng là con gái and nam nhi ra sao mới có thể để cho các con trở nên ngu ngốc như vậy, đến mức không tồn tại ý định kết hôn!”

“Mẹ…”

“Mẹ chỉ cho các con một tháng, lần sau, mẹ muốn nhìn thấy người!”
Chúc bạn đọc truyện xin hãy quên em đi sung sướng