giới thiệu truyện thiếu nữ có độc

Tác giả: Nam Lăng
Thể loại: Truyện ngôn tình , sư đồ luyến

Trích đoạn truyện thiếu nữ có độc

Chính văn bắt đầu ban đầu, xin hãy kiên nhẫn

phiên bản thân Cao Phỉ, nếu nói tỉ mỉ, sẽ là một trong những câu chuyện xưa rất dài.

so với chuyện này,An Nhan Nhiên hoàn toàn có thể tóm tắt rất chi là ngắn gọn, chỉ có hai chữ: Đần độn.

tạm thời chưa đề cập tới các mối quan hệ máu mủ, bối cảnh mái ấm gia đình, chỉ phụ thuộc việc cùng nhau lớn lên đã đủ khiến cho hai người này càng thân thiết chăm sóc cho nhau nhiều hơn chị em thông thường.

Nhưng trên thực chất, khởi nguồn từ năm 7 tuồi, Cao Phỉ chính là khắc tinh của An Nhan Nhiên.

Cao Phỉ có 1 kĩ năng hạng nhất mà không có ai theo kịp, đó chính là – Tranh giành.

Không nên biết là cô đã có hay là không có, giành được có bổ ích hay không, chỉ việc là đồ củaAn Nhan Nhiên thì Cao Phỉ nhất định sẽ cướp đi.

Thời kỳ tuổi thơ, giành ăn giành chơi; thời tới trường, giành bọc sách, bút máy; thời kỳ thiếu niên, giành ăn mặc quần áo, bạn bè; thời kỳ trưởng thành và cứng cáp, giành bạn trai, giành cơ hội, giành cả ánh mắt nhìn của người khác… Tóm lại, không phải của người khác Cao Phỉ sẽ không giành, cho dù tranh giành cả quả đât cũng nghĩ là cái mình nên có đc.

Đọc thêm Truyện đam mỹ

Bị tranh giành nhiều lần, cho dù giỏi tính thế nào, cuối cùng cũng đều có chút chuyển đổi – không chỉ có vậy là sau khoản thời gian xảy ra sự việc kia.

Thật lâu về sau, An Nhan Nhiên lại nghĩ, ở phương diện khác mà nói, sau hai mươi mấy năm bị Cao Phỉ công kích cô cũng chưa từng có mặt tài năng gì.

Cho nên từ góc nhìn này,cô nên dùng ánh mắt khoan dung hơn để đối xử với Cao Phỉ.

sau khoản thời gian đi làm, lần trước tiên An Nhan Nhiên chạm chán Cao Phỉ, là ở nơi thao tác vào ngày thứ hai.

không thể không nói, độ nhạy bén về tai mắt của người đàn bà này càng ngày càng tới gần loại động vật gì đó, cô chẳng qua là đang khiến ở phòng triển lãm tranh vô tình chạm chán người nào đấy, đối phương liền nghe phong thanh tìm về.

Phòng triển lãm tranh không lớn, hơn một trăm m2 sát đường shop, phía sau cách ra một kho chứa các bức tranh đc gửi, diện tích không thể lại bao nhiêu.

vị trí ở trong phòng triển lãm tranh thật ra thì không đc giỏi lắm, nằm ở phía cuối khu phố, mặt tiền lại lõm vào bên phía trong, bảng hiệu cũng không lớn. Còn nếu như không chăm chú, người đi đường tuyệt đối sẽ không để ý tới. Phòng triển lãm tranh bán buôn lại xuất sắc vô cùng, chủ yếu là do ông chủ có mối quan hệ rộng, thường hoàn toàn có thể kiếm được một ít bức tranh đẹp từ các họa sỹ con số không .

An Nhan Nhiên đã đi làm việc ở đây được gần sáu tháng, từ ban sơ chưa rất gần gũi đến sau này thành thạo, thái độ làm việc để cho ông chủ càng ngày càng hài lòng, cách đây không lâu thường ra phía bên ngoài đi lang thang tìm các tác phẩm tốt, giao phòng triển lãm cho cô giải quyết.

Coi thêm Truyện bách hợp h

mặc dù trừ cô ra, phòng triển lãm còn có 1 người nữa, nhưng là sinh viên làm thêm, cho nên phần nhiều các quá trình đều do cô đảm nhận, lượng quá trình tất nhiên chẳng thể nào ít.

Khi Cao Phỉ tới nơi, An Nhan Nhiên vừa tiễn một vị quý khách hàng lớn. Người chưa tới mà mùi nước hoa đã bay tới, mùi hương gợi cảm thân quen, trang điểm còn tinh tế hơn nhiều đối với thời tới trường, khiến cho Cao Phỉ vốn đã xinh đẹp lãnh đạm lại góp phần tà mị.

Sau sự kiện kia, An Nhan Nhiên vẫn coi Cao Phỉ như không gian, không dừng lại ở đó trước ngày giỏi nghiệp mấy ngày, hai người cơ bản đã coi nhau như người lạ lẫm.

Cao Phỉ tới với vẻ mặt thoải mái và tự nhiên, cân nhắc đánh giá An Nhan Nhiên từ bên trên xuống dưới, tiếp theo cười một tiếng, nói mình chỉ muốn mua một bức tranh, so với các chuyện khác không muốn đề cập tới.

An Nhan Nhiên đương nhiên biết kẻ địch không lưu ý đến tranh, nếu là ngày trước căn bản sẽ không chú ý tới. Nhưng sáu tháng qua, được rèn luyện với thân phận làm công ăn lương dù sao cũng có chút biến đổi.

tựa như người ta nói, tâm trạng ra quyết định toàn bộ. Muốn bước đầu làm cái gi, trước hết phải điều chỉnh tâm trạng của mình cho tốt. Trước đây cô không hiểu, giờ gặp lại, phát hiện ra tâm tình mình so với trước kia, quả nhiên là bình tĩnh hơn nhiều.

Cô thậm chí còn dốc lòng cẩn trọng ra mắt một số bức tranh mà kẻ thù tùy ý chọn, thái độ chuyên nghiệp hóa chu đáo ngay cả bạn dạng thân cũng căm phẫn.

Lúc rời đi Cao Phỉ hung hăng nhìn cô vài lần.

Cô biết rõ đối phương tới thể tra xét, cố ý tỏ ra sự sang chảnh của một người thành công, lấy cớ để nhục nhã, chèn ép mình. Đáng tiếc là không đoán trước đc người vốn nên bị đả kích nặng nề sâu sắc không thể tả light novel thậm chí có công dụng rớt nước mắt mà cả công việc lại rất chi là bình tĩnh, hoặc nói cách khác là vô cảm…

tình trạng này cứ ba ngày lại xuất hiện một lần.

địch thủ vẫn mượn cớ đến xem tranh, nhưng lại mua hai bức, cũng để lại cho cô danh thiếp để cô đưa đến Showroom trong những số đó, cứ như đây là quá trình của cô. An Nhan Nhiên liếc nhìn Cao Phỉ một chiếc rồi nhận lấy.

Ngày giao bức tranh đó thành phố S có hai trận mưa to, làm sớm không bằng làm khéo, trước đó cô đã thuê xe chạy từ phòng thao tác làm việc tới nhưng trời chưa mưa, chỉ có đoạn đường từ lúc xuống xe đi dạo là bị cơn mưa to tầm tã rơi xuống người.

Bức tranh không bị sao, vì đã dùng giấy dầu chống thẩm thấu nước phủ quanh không tồn tại một kẽ hở nào, thê thảm chính là cô, vốn nên xinh đẹp nữ tính vào đầu mùa hạ nhưng sau buổi chiều lại trở thành một con chuột ướt sũng.

Bộ dáng chật vật ướt sũng không thể tả nổi của cô hoàn toàn khác hẵn với các người có tiếng tăm ở bên của nhà thao tác, lại gặp gỡ một khắc tinh khác trongvận mệnh của cô – Quan Hữu.

An Nhan Nhiên vốn học vẽ, nhưng từ nhỏ dại tài văn chương lại không cao, nếu nhất định phải dùng từ ngữ phù hợp để biểu đạt hình ảnh bên ngoài của Quan Hựu, thì chính là hai chữ: đẹp mắt.

Rất bắt mắt, rất là ưa nhìn, trông xin xắn đến mức không tồn tại lời gì miêu tả! Cho nên năm trước tiên cô nhìn thấy anh, lập tức ngây người tại chỗ – đến nỗi có xúc cảm khó thở, các năm tiếp đến loại tâm tình này phát huy đến cực hạn liền chuyển trở thành hành động.

Quan Hữu, hệt như tên của anh, như nhân vật được thượng đế đặc trưng phù hộ, khí chất thẩm mỹ và nghệ thuật thanh nhã cộng thêm ngũ quan duy mĩ sắc sảo.

Khi đó cô tiếp tục nói đùa, nếu ngày gì đó thật sự vẽ không được nữa, nhất định sẽ đổi nghề làm người đại diện thay mặt của anh. Dù anh có tùy ý vẽ nguệch ngoạc mấy bức tranh, nhờ vào diện mạo của anh cũng trở nên bị mua cạn kiệt.

Đọc thêm Truyện cười

Khi đó cô so với anh, gần như là sùng bái. Học viện chuyên nghành mỹ thuật thành phố S người nào cũng biết, Quan Hữu là thần của An Nhan Nhiên, anh được cô nâng lên thật cao, giống như ngôi sao sáng phía chân trời.

về sau cô mới hiểu được, si mê yêu quý trên mức cần thiết cùng sự nỗ lực, cũng không nhất định nhận được hồi đáp tương đương nhau. Cô bé nhỏ như vậy, mà anh lại sáng lạn như vậy.

“Rực rỡ” lôi kéo trong học viện chuyên nghành khác với “Sáng rực” & người hướng về sự “Rực rỡ”, mà hạt bụi bé giữa trời đất như cô ở đầu cuối cũng chỉ hoàn toàn có thể trở về với vùng đất thông thường.

ЖЖЖЖЖЖ

Phòng thao tác trong quãng thời thượng, giờ này tập kết rất nhiều người, một bên là bộ bàn dài tinh xảo bên trên bàn đầy trà bánh and đồ uống, bên trong thậm chí còn tồn tại mấy phóng viên đang cầm máy Hình ảnh không xong chụp ảnh.

rất đơn giản nhận thấy, đây là một hoạt động họp báocủa giới doanh nghiệp.

Một loạt lẵng hoa trong sảnh nói cho cô biết,hôm nay là ngày phòng làm việc này bắt đầu khai trương thành lập.

Quả nhiên, đuổi đc sớm không bằng đuổi được khéo, cũng thật khó cho Cao Phỉ, vì cô, trong cả nghi thức khai trương phòng làm việc của chính mình cũng tính toán trước.

Một nhân viên bên trong sân làm việc ra tiếp nhận, hỏi rõ cô là đưa tranh, cũng không nhận, trực tiếp chỉ cô một vách tường còn trống ở phía sau phòng thao tác, làm cho cô tự mình đi tới treo lên.

Kéo từ đầu đến chân đầy nước theo sau đoàn người đổi chỗ đứng từ bên phía ngoài vào trong, có người kêu tên của cô.

Vẻ mặt Quan Hữu rất chi là ngạc nhiên, trán tinh tế và sắc sảo hơi nhíu lại, đáy mắt tương tự còn đưa theo chút có thể nói ngạc nhiên thương tiếc cũng có thể là thứ gì khác có mức độ phức hợp sâu nặng hơn. Bị ánh mắt đó che phủ, An Nhan Nhiên cảm giác tay mình có chút vô lực.

đấy là lần thứ hai gặp anh từ sau khoản thời gian về nước, lần đầu tiên là ở phòng triển lãm kia của cô, đó là lần gặp gỡ ngoài ý muốn cô không thể tránh. Lần này cũng chính là có người bố trí, trong tim khó tránh khỏi khó tính.

Nhìn sang cạnh bên, quả nhiên ánh nhìn Cao Phỉ nhẹ dịu sang đây, từ bây giờ cô ta là người sở hữu, ăn diện sặc sỡ mắt chói, bên cạnh còn có 1 vị khách tầm ba mươi bốn mươi tuổi đang đứng. Hai người vốn đang nói chuyện, vẻ mặt Cao Phỉ tươi cười, thái độ rất là cung kính lễ phép. Sau khoản thời gian Quan Hữu mở miệng, ánh mắt của người đàn ông kia cũng trở nên hấp dẫn sang đây.

An Nhan Nhiên nghĩ, chắc rằng bộ dạng hiện thời của bản thân mình bền vững cực kì thê thảm, và lại để cho vị khách quý kia của Cao Phỉ tiến lên hỏi thăm: “Vị tiểu thư này, cô cần giúp sức không?”

Cao Phỉ đi lên cướp lời cô trước, “Ai dà, sao trời mưa cậu lại không mang theo ô, nhìn xem cậu thành cái dạng này!”

“Hôm nay em khiến cho cô ấy đưa tranh đến đây?”, Sắc mặt Quan Hữu có chút không vui.

“Vừa hay hôm đó đi qua phòng triển lãm tranh nhìn trúng hai tác phẩm không tệ!”, Cao Phỉ đáp lại, góc nhìn quan tâm nhìn về phía An Nhan Nhiên, “Nhưng phòng tranh lớn như vậy, mà sao một người ship hàng cũng không có? Nếu biết là cậu phục vụ, mình đã tự lái xe đến lấy”

“Cô nói dứt chưa?” giờ đây An Nhan Nhiên không tồn tại hứng thú với việc Cao Phỉ tự biên tự diễn một hero yếu thế, cô lau nước đọng trên mặt một cái “Treo lên bức tường phía sau đúng không, phiền cô giao dịch thanh toán hết sau khoản thời gian tôi treo xong”.

“Cậu không có thời gian? Thật đáng tiếc, định mời cậu ở lại đây chơi một lúc, giới thiệu cho cậu vài người kinh doanh – cậu lại nóng vội đi, cậu treo bức tranh lên rồi theo trợ lý của mình thanh toán giao dịch nhé, người mặc ao vàng đứng bên kia!”, Cao Phỉ nhường đường “Vất vả cho cậu rồi, Nhan Nhiên!”.

Quan Hữu kinh ngạc nhìn An Nhan Nhiên, muốn nói gì đấy, nhưng cô đã bước nhanh bỏ đi.

“Cô gái kia cũng học vẽ?”, vị khách quý kia tùy ý hỏi một câu, nhưng Cao Phỉ cũng không tính chuyển đề tài lên trên người An Nhan Nhiên, chỉ cười nói hiện cô ấy không còn vẽ nữa, tiếp nối chuyển đề tài khác.

Vị khách kia tên là Lưu Huy, là bọn anh mà Quan Hữu quen lúc du học ở châu âu. Về độ nổi tiếng mà nói, Quan Hữu đã giành đc quán quân trong một cuộc thi rất cao ở âu lục, bây chừ đã làmột ngôi sao mới mọc trong giới mỹ thuật. Mà Lưu Huy thì đã là giải quán quân ít nhiều cuộc thi lớn, nhiều vinh hoa ông xã chất, đã là một trong những họa sỹ có khét tiếng cân xứng.

sau thời điểm Lưu Huy & Quan Hữu về nước mấy ngày thì tới thành phố S, đúng vào lúc phòng thao tác làm việc của Cao Phỉ khai trương thành lập, dĩ nhiên được mời đến cổ vũ. Lúc đó Cao Phỉ xuất sắc nghiệp ở triển lãm tranh, mặc dù có một tác phẩm đặt tên là “Chảy xiết” đã gây được rất nhiều sự chú ý và tán thưởng, nhưng sau giỏi nghiệp một năm rồi vẫn chưa có tác phẩm mới tốt đến thế.

Lần này hạ quyết tâm mở phòng làm việc cá nhân cũng chính là vì triển khai một con đường hoàn toàn mới cho bản thân, chính vì như vậy Lưu Huy liền trở thành một nhân vật then chốt and rất chi là quan trọng bên trên con đường mới của cô, nếunhư hoàn toàn có thể nhận được sự đề cử và che chở của anh, những dự định về triển lãm tranh cá thể của cô cơ bản có thể chiến thắng một nửa.

nói chuyện qua lại, lời nói của Lưu Huy chứa đầy sự sùng bái khi thì thầm với Cao Phỉ đã lòi ra mục đích trở về nước lần này.

Thật ra lần này về nước, mục đích thật sự của anh ta là tìm gặp hero thần thoại trong giới mỹ thuật: Hạ Tầm Giản.

********

Cao Phỉ rất kinh hãi, trong nháy mắt nghe thấy cái tên này, Ngoài ra khó ức chế xúc cảm kích động trong đáy mắt, “Lưu tiên sinh, ngài nói Hạ Tầm Giản tiên sinh đó là Sát Thần trong thần thoại cổ xưa sao? Hiện tại ngài ấy đang ở thành phố S?”

Lưu Huy nở nụ cười, “Sát thần chỉ là bên phía ngoài gọi đùa anh ta thôi”.

“Ngài đã gặp mặt ngài ấy?”

“Mấy năm ngoái đã gặp mặt một lần ở châu âu, nhưng rất tiếc, lúc ấy anh ta đi lại nóng vội, không có thời cơ giao tiếp gì. Chuyện này vẫn làm tôi tiếc nuối mãi.”

“Ngài lại hoàn toàn có thể chạm chán ngài ấy? Các hậu bối chúng tôi đừng nói thấy hình dáng người, ngay cả tác phẩm gốc của ngài ấy cũng chưa từng đc hưởng thụ. Nghe đâu ngài ấy vô cùng nhã nhặn, gần như chỉ một số người đã chạm mặt qua ngài ấy. Hơn thế nữa mấy trong năm này ngài ấy không muốn vẽ tranh nữa, cho nên những tác phẩm trước đó đều phải có giá trên trời, đều bị các tỷ phú cất giấu trong nhà.”

Cao Phỉ thở dài hoàn thành, trong tim tự nhiên nảy một cái, hỏi, “Lưu tiên sinh, tôi nghe nói các tác phẩm của vị đại sư kia đã đạt đến cảnh giới thần phật căm phẫn, có đúng vậy không?”
Chúc bạn đọc truyện người con gái có độc vui vẻ!

Xem thêm list truyện truyện sắc sủng