share truyện đam mỹ ‘Liệp Lang Đảo’

Tác giả: Vu Triết
Thể loại: mạt thế, đam mỹ, khoa huyễn

Trích đoạn truyện liệp lang đảo

Sau trận thảm họa đó, kỷ niên công nguyên của nhân loại đã xong được 573 năm.

nếu tia nắng bi lụy hàng ngày rất có thể xuyên thấu rất nhiều tầng mây như thực lâu trước đây thì thế giới vẫn rất có thể mang một màu xanh da trời ngắt dễ thương, thậm chí càng xanh thăm thẳm.

573 năm trước, hành tinh ốm sẽ thông qua 1 trận thảm họa béo, 80% lục địa bên trên hành tinh này chìm vào đáy biển, làm bằng nó trông hệt một viên bảo thạch béo múp màu xanh lam bị nước đại dương khái quát bao bọc.

có mảnh lục địa nhỏ bé tốt nhất còn sót lại, loài người chỉ có thể dùng khôn xiết cứu đem mọi trang vũ khí kỹ thuật nghệ thuật mới nhất lúc đó & phần đông đồ vật hoàn toàn có thể sẽ cho con người tồn tại, hồ hết bạn còn sống sót thiết lập 1 thế giới new tại nơi này.

Đọc truyện sắc

Kỷ niên công nguyên xong từ đó, nó biến thành giai đoạn lịch sử từ từ lùi về kí vãng nhưng mà vĩnh viễn chẳng thể quên béng.

Thủy kỷ, ngày 25 tháng 7 năm 573.

Sa Tả đi theo sau gần như người nhà gần bị xét xử cùng cậu, họ đc gần như bạn mặc đồng phục liên bang áp điệu đến tòa án số ba khu AS-II.

Trước lúc chúng ta tới, bên phía trong tòa án khôn cùng lặng yên, chỉ đôi lúc nghe được vài tiếng nói chuyện, nhưng mà lúc cậu nghe quan sát thấy tên nhà bạn đc đọc tiến vào thì trong tòa án lại truyền tới tiếng rỉ tai cực thấp, còn đan xen phần lớn tiếng thở dài ko rõ.

Là thương tiếc sao? Sa Tả nhìn lướt qua phía bên dưới, quan sát thấy đc bố mẹ bình tĩnh ngồi nghỉ ngơi bậc nhất.

Trong trí tưởng Sa Tả, họ sẽ luôn luôn tĩnh tâm như vậy. Gặp yêu cầu bất cứ chuyện gì đều rất điềm tĩnh, cho dù đối mặt có chuyện con của mình gần bị xử lưu đày, vẻ mặt của chúng ta siêu hững hờ, thậm chí còn ghẻ lạnh hơn so sánh số đông thành viên gia đình ko liên hệ bao phủ, trường hợp cần thì biết đâu bọn họ còn nữa thể mỉm cười.

Đọc full list truyện ngôn tình

vì thế, Sa Tả sẽ bình thường, đương đầu sở hữu hiện thực không thể biến thành, cậu bắt buộc học đc sự cân bằng và thu nạp trong thời gian ngắn tuyệt nhất, sau đó cố gắng nghỉ ngơi tuyệt hơn trong khuôn khổ khả năng của mình.

đàn ông, đây chỉ nên nguyên tắc, ngơi nghỉ một trời đất ko quan sát thấy kì vọng, người ko có nhiều kén chọn.

“Thật đáng tiếc cho nam nhi bà, nó bốc đồng quá”. 1 Người thân quý khách ngồi cạnh mẹ của Sa Tả bé xíu giọng thầm thào bên tai bà.

“Không sao, bất luận ở đâu nó vẫn chính là con tôi, trong cả lúc không còn gặp mặt lại”. Bà mỉm cười khá nghiêng mặt về phía người mua, sau đó quay đầu nhìn về phía Sa Tả vẫn đứng tại vị trí xét xử.

hoàn toàn gia đình đều cảm thấy tiếc thay cho Sa Tả, Sa Tả lớn lên trong mái ấm thượng lưu khu AS-II mà gia đình người mong mỏi, bác mẹ là nhân viên thí nghiệm khoa học của chính phủ liên bang, từ tí hon cậu vẫn rất có thể hấp thụ khối hệ thống trí thức, có 1 công tác định hình & một đời sống thanh bình, nhiều khi còn nữa thể đc ăn đầy đủ thực phẩm thiên nhiên, thậm chí chung hoàn toàn có thể thưởng thức tia nắng nhân chế tác, không như có mọi gia đình ngơi nghỉ trường kỳ bên dưới ánh mặt trời thiếu vắng sinh sống khu nghỉ ngơi, nước da của cậu nhìn khôn cùng khỏe mạnh.

nhưng mà đối chiếu rất nhiều thành viên gia đình vẫn phải đối diện với việc xét xử đứng ngoại trừ thì cậu không có gì lạ mắt, vô luận xuất thân and bối cảnh của cậu là gì.

diện tích đất và khoáng sản cực kỳ thon, nguồn tài nguyên vẫn từ từ cạn kiệt dẫn tới khủng hoảng làm cho xã hội ngày càng mất bất biến, chính phủ liên bang cố gắng mở rộng lục địa về phía biển mà vẫn ko cách thức như thế nào thu nhận nhiều nhân khẩu, cũng không thể liên tiếp chống đỡ có đầy đủ nhân tố hỗn loạn hiện ra ngày phổ quát.

Đọc truyện đam mỹ h

để duy trì thứ tự hiện giờ, tổng số tầy rất nhiều có khả năng sẽ bị lưu đày.

Từ lúc chính phủ ra cương quyết này đến nay đã sắp 300 năm, con cháu đời sau của những cư dân nên tìm thấy sự hài lòng của chính phủ, sau đó thông qua kiểm duyệt sàng lọc nghiêm khắc mới có thể bước vào trời đất này, tương tự bài toán tù hãm bị lưu đày trong mắt tổng số chúng ta là chuyện khôn xiết bình thường.

“Sa Tả, ngộ sát, trọng tội”. Giọng nói chắc nịch băng lãnh của quan tòa vang lên, “Căn cứ bộ luật liên bang, cả đời lưu đày! Ko được trở về!”.

Theo cây búa trong tay quan tòa nặng nài hạ xuống, Sa Tả nhắm hai mắt, cậu không có bí quyết như thế nào nhìn thẳng vào ánh nhìn tĩnh tâm của ba má, ánh nhìn này có thể tiếp càng nhiều dũng khí cho cậu nhưng cũng khiến cho cậu áy náy thật phổ biến.

Việc cả đời lưu đày cậu đang sớm liệu được, tội ngộ sát and tội giết thịt bạn, nghĩ kỹ mức hình phạt cũng không có gì sự khác biệt.

Cậu không ngờ tới phiên bản thân lại hoàn toàn có thể bình tĩnh tiếp nhận sự thực này, lo sợ and bất an trong đáy lòng tựa như một viên đá ném vào trong ao nước, nhè nhẹ khuếch tán.

Số hiệu của hòn đảo này là SUD-III, đối với thành viên tuân kỷ thủ thuật trong liên bang mà nói, nó chỉ là một số lượng nhưng thôi, dù rằng nó vẫn tồn tại mấy trăm năm mà vẫn phương pháp cậu vô cùng xa. Trong đời sống của gia đình bình thường không hề mang quan niệm về SUD-III, môi trường nơi ấy như thế nào, tù hãm bị lưu đày tới ấy đang làm việc ra làm sao, không người nào biết cả.

Xem thêm Ngôn tình cao H

Là mảnh đất bị gia đình bạn quên khuấy.

Là hòn đảo thất lạc trong lời đồn.

Sa Tả đã từng ngơi nghỉ trong Cửa hàng dữ liệu liên bang, cậu đã trải tiếp xúc với 1 không nhiều bốn liệu về SUD-III mà cậu chưa đã từng cẩn thận, giống như các các bạn không giống, cậu nghĩ rằng chính là nơi phiên bản thân dài lâu ko phải tò mò.

tuyệt vời độc nhất vô nhị khắc sâu trong đầu cậu, chính là quanh đó số hiệu thì hòn đảo còn nữa một tên thường gọi khác, cái tên nguyên thủy duy nhất.

Đảo Liệp Lang.

sau khoản thời gian tuyên phạt thì trong vòng 3 tiếng đồng hồ đeo tay, Sa Tả và bốn tù nhân không giống bắt buộc đc áp đi lại đến SUD-III, nơi đây không có khoảng không dôi thừa để nhốt tội phạm, đặc biệt là tội nhân trọng tội.

bọn họ không có thời gian để rất có thể chuẩn bị bất cứ vật gì, Sa Tả thậm chí không tồn tại thời cơ chào giã từ bác mẹ, còn chưa kịp nói lời giã biệt với bọn họ thì cậu đã biết thành áp chuyển vận lên một máy bay cỡ bé nhỏ, năm phạm nhân đc nhốt trong 1 kho hòa bình.

Theo tàu bay che cánh, quyết tâm của Sa Tả trong nháy mắt bị tiếng động cơ cực đại của phi cơ đảo loạn, cậu xiêu dạt hai lỗ tai rung động tới mức có thể rớt xuống.

Nhiên liệu xăng dầu thời kỳ công nguyên sẽ biến mất một thời kì dài và được thay bằng nhiên liệu tổng cộng, tiện dụng hơn, kinh tế hơn, song song còn ít xảy ra độc hại diện tích xuống mức thấp duy nhất. Chiếc máy bay này cho Sa Tả xiêu bạt kém cỏi hơn so sánh mấy trăm thời gian trước, có nhẽ vì không gian AS không thật to, khối hệ thống giao thông nhanh làm việc tam cương vực dân dụng bên dưới lòng đất vẫn hoàn toàn có thể đáp ứng nhu cầu chuyên chở, mà đây ko phải là trọng tâm tiến tới của chính phủ.

khi tàu bay lên đến mức độ cao bay, luồng khí lưu hỗn loạn mở đầu khiến cho máy bay xốc nảy.

phần đông tù đọng bên phía trong chỗ giam cầm nhỏ xíu trong cả ngồi còn lắc lư lại sẽ chạm tay chào hỏi rồi tự trình bày, tựa như họ chẳng hề đã bên trên đường lưu đày, nhưng đã vui miệng nhập cuộc một cuộc hội nghị.

Sa Tả thuận theo bọn họ chạm tay một cái rồi ko lên tiếng nữa, đối với ý tưởng của họ, cậu không tồn tại hứng thú gia nhập.

Cậu khác sở hữu hồ hết nhà bạn này, có lẽ Việc lưu đày đến đảo Liệp Lang đối với họ mà đề cập chẳng qua là đổi đến một nơi sinh hoạt không giống buồn bã hơn, đồng thời nhìn không thấy tương lai nhưng mà thôi, còn đối với cậu lại là ngăn cách một trời.

Sa Tả quay đầu nhìn về phía cửa sổ, vì ánh sáng không cách làm sao chiếu xuyên thẳng qua mọi tầng mây xum xê cần bầu trời âm u âm trầm, nhiệt độ không khí luôn quá thấp, rời khỏi khu Chủ Thành ấm áp loanh quanh năm, không khí liền lạnh giá thấu xương, gần như đồ dùng hầu hết thực hành thành viên không như phiêu bạt đè nén.

mặc dầu cậu bự lên bên dưới bầu trời này mà luôn luôn sở hữu xiêu bạt không dễ chịu, cậu biết trước khi thảm họa đấy xảy ra, thế giới chẳng hề mang hình dáng như bây giờ, lúc đó bầu trời sở hữu greed color and mây trắng, bốn mùa nhiệt độ khác nhau. Có điều cậu không có tuyệt vời trực quan đối với phong cảnh vậy đó, dòng tư liệu này biết đến vô dụng sở hữu kho dữ liệu hình họa, chúng không phải được đánh giá trọng, có rất nhiều tứ liệu được bảo tàng hàng trăm năm kia rất nhiều đã mất.

“Cậu tên Sa Tả?”. Một nhà bạn đại trượng phu ngồi cạnh Sa Tả hỏi 1 câu, cắt đứt kiên cường của cậu.

“Đúng vậy”. Sa Tả thu hồi ánh nhìn từ bên ngoài cửa sổ, báo cáo, người trong gia đình đại trượng phu này khôn cùng ốm, không cao, cũng được xem là đẹp nhất trai, nhưng mà làn da trắng bệch cộng ánh ánh mắt chằm chặp vào cậu thực hiện bằng cậu khôn xiết tức giận.

“Tôi tên Ca Luân”. Hắn đưa tay tới bên Sa Tả, hốc mắt sâu thẳm lóe ra quang lấy không thể đoán, mô tả thông tin Sa Tả từ bên trên xuống bên dưới.

Sa Tả biết duyên do, nhưng mà cậu ko quí bị người trong gia đình khác cần dùng chiếc ánh mắt mua tòi phân tách nhìn chăm chắm ko buông. Bởi vậy cậu thuận theo chạm tay Ca Luân một cái rồi quay đầu về bên kia.

Về phần tên của hắn, đây nhất mực ko phải tên thật, tên của mọi người thật ra chỉ cần 1 số lượng nhưng thôi, tựa như Sa Tả, tên được nhập vào Trung tâm dữ liệu dân cư là B3987635.

Chữ dòng đứng đầu đại biểu cho cấp bậc của cậu trong cộng đồng, xếp theo trật tự từ A tới F, Sa Tả nhìn mấy chúng ta tù ngoại trừ, phỏng chừng ở đây đông đảo xếp sau E.

nhà bạn chuyện trò khôn xiết náo nhiệt, đàm luận lí bởi vì bị lưu đày, mà ánh mắt phần nhiều nhắm tới phía Sa Tả.

đối với họ mà đề cập, người sở hữu cấp bậc A hoặc B như Sa Tả ko phải hoàn toàn có thể suôn sẻ xúc tiếp, việc phân định phân minh lãnh thổ sinh sống làm cho chúng ta có nhẽ cả đời cũng chẳng thể tiếp xúc thân cận có nhau.

“Người Châu Á?”. Các bạn ngồi đối diện có cậu bỗng ngước đầu, hỏi 1 câu.

việc này làm cho Sa Tả ngẩn bạn, cậu đích xác với phần lớn huyết tộc Châu Á, hơn nữa có thể nhìn ra người thân này và Ca Luân có đặc hình thành viên Châu Á rất phân biệt, nhưng thảm họa đã trôi qua mấy trăm năm, giống gia đình bạn ban đầu đang sớm thiếu đi mang tính thay thế, ngoài ra không có ai lại hỏi câu hỏi này.

Sa Tả không báo cáo, cậu lười đề xuất giải đáp mẫu việc nghe ko lọt tai này, cậu quét ánh mắt nhà bạn kia, trước đó người thân này ra mắt thành viên tên là Trình Khản, trông khôn cùng mạnh bạo, góc nhìn vô cùng sở hữu nhựa sống, trên mặt còn mang theo ý cười.

“Ngộ sát?”. Quan sát thấy cậu không kể lời nào, Trình Khản liên tục hỏi, tiếp tục biến đổi vấn đề: “Sao lại sơ ý như thế?”.

Câu nghi ngờ tục tĩu này làm cho Sa Tả mang tương đối giận dữ, nhưng mà có nhẽ trong 1 thời kì dài cậu cần nghỉ ngơi tầm thường sở hữu chúng ta tại 1 vị trí không rõ, cậu bỏ quên thái độ Trình Khản, lên tiếng: “Là sơ sểnh thế đó”.

“Thật ảm đạm cười”, Ca Luân nở niềm vui, mang đi chế nhạo, “Giết cũng sẽ làm thịt, còn không dám thừa nhận sao?”.

Trình Khản không để ý tới Ca Luân, liên tiếp nhìn Sa Tả: “Tôi nghe nhắc sinh hoạt đường vành đai số 2, ra khỏi giới tuyến đã đến được AS-I, các bạn như cậu tới ấy để triển khai gì?”.

Sa Tả không nói nữa, cách thức để thắc mắc của Trình Khản khiến cậu nhớ lại tình hình trước khi bị bắt giam tại Sở quan toà AS-II.

Cậu không mong muốn nhớ lại đoạn kí ức thịt mọi người này, về phần đường vành đai số 2, chính xác là rời khỏi giới tuyến của khu Chủ Thành, được xem là nơi tiếp giáp giữa khu AS-I and AS-II, ra vào nên bắt buộc giấy thông hành, ra khỏi giới tuyến, đó là trời đất kia, một AS không giống, nơi sinh hoạt của cư dân tầng lớp thấp tuyệt nhất.

tới bây giờ cậu vẫn chưa hiểu được tứ liệu đấy có bao nhiêu cần thiết mang Thương hiệu dữ liệu mà đề xuất bắt buộc cậu ra khỏi giới tuyến để đi mang, cũng không hiểu nhiều tại sao thành viên gia đình kia lại có mặt trong tam phạm vi hoạt động AS bị tránh thiết bị, càng không biết lí bởi vì sao mình kia bỗng tấn công cậu…

có điều hiện giờ, những thiết bị đã hết trọng yếu.

phi cơ sẽ bay sắp 4 tiếng nghỉ ngơi số đông tầng mây âm u, Sa Tả phụ thuộc ghế, nhắm mắt xuôi tay lại.

một tiếng gầm vang trời trộn vào tiếng động cơ tàu bay gần xa truyền đến.

vô cùng như thể sở hữu tiếng pháo chào mừng “Ngày biên niên sử” của AS, mà so với âm thanh kia lại càng chấn động hơn, mẫu âm thanh này gây rung động khiến cho tim đập loạn nhịp.

Sa Tả cau mày, âm thanh đó là gì?

“Ông trời của mình ơi…”. Ca Luân đột nhiên thét lên hãi kinh, các bạn trong khu nhốt xôn xao 1 trận, ngay sau đó các phát ra âm thanh quá bất ngờ.

Sa Tả tỉnh ngộ, cậu phát hiện họ hồ hết đã rầm rịt sinh hoạt cửa sổ, Ca Luân quay đầu, run rẩy gọi Sa Tả: “Sa Tả, cậu mau sắp tới nhìn! Đây đúng là… địa ngục!”.

song song khi Sa Tả vùng lên, máy bay bỗng nhiên rung lắc dữ dội, Sa Tả lao đao tới gần cửa sổ, chỉ new nhìn thoáng ra bên ngoài tức thì kinh sợ đến ngây người trong gia đình.

Phía bên dưới tàu bay là bờ cõi hồ đen, tất cả khoảng không 3 khu AS hợp lại cũng nhỏ bé, từ AS-II mất một giờ bay là có thể ra khỏi phạm vi hoạt động đất liền, tiếp ấy đã quan sát thấy đại dương đen, mặc dầu cậu to vậy đó mà chỉ new quan sát thấy hồ tam lần, nhưng điều này cũng không tồn tại gì quá không thể tinh được.

vật dụng làm cho cậu giật mình chính là trên bề mặt biển sâu không thấy đáy kia có một xoáy nước cực đại.

Xoáy nước sâu tương tự như không có thấy gì điểm cộng, rất nhiều con sóng đẩy đà black color phát ra tiếng gầm rung trời, tầng lớp bọt trắng xóa kéo lên như bức tường thành cơ hồ chạm đến mặt đáy của máy bay.

“Đây là xoáy nước gì? Béo vậy đó này! Bán kính nhân 2 của nó 1km chứ chẳng đùa!”. 1 Giọng kể the thé vang lên từ bên cửa sổ, Sa Tả biết đây là tù nhân tên Côn Bố, giọng nhắc của gã siêu đặc trưng, hiện nay vì hãi kinh buộc phải càng sắc đẹp nhọn, làm cho bầu không gian găng tay trong khoảng không bé bỏng hẹp này tăng thêm vài phần.

Đọc Truyện bách hợp H

nhà bạn mọi ko kể gì, dọc đường đi, bất luận là cố ý tránh né hay những không thèm cẩn thận đi chăng nữa, bọn họ phần lớn không tồn tại đánh giá bất an về việc lưu đày, nhưng xoáy nước dưới đây vượt xa sự nhận thức của bạn, rốt cuộc nỗi lo lắng cũng khá được lôi ra.

“Đây là chỗ quỷ quái gì!”. Ca Luân tuyệt vọng kêu mập, “Cái quái gì đây!”.

máy bay nhàn rỗi bay lên cao, Sa Tả ngồi về địa điểm của bạn, cậu ko kể gì cả, cảnh tượng này đưa đến cho cậu chấn động không biết mang, cậu thật ko ngờ ở ngoài mảnh đất AS an bình trật tự sẽ là một trong những trái đất như vậy.

tàu bay bắt buộc mất rất mất thời gian mới vượt qua con xoáy, tình trạng xốc nảy dần dần lắng lại, lãnh thổ giam giữ rất lặng ngắt, mình rất nhiều rơi vào trầm tư.

Mất gần đúng nửa giờ đồng hồ thời trang nữa, cánh cửa phần bên trước khu giam giữ and cửa khu nhốt đột nhiên bị lấy ra liên tiếp, một tên bộ đội trang bị vừa đủ tiến đến: “Tất cả đi ra, đến rồi”.

các bạn tương tự bị tiếng phát âm này chấn động mà giác tỉnh, tiếp đến đủng đỉnh vực dậy, noi theo tên bộ đội này.

Sa Tả đi cuối cùng, khi vừa bước ra khỏi khu nhốt ngay tắp lự nhìn thấy bên trên nền nhà có 1 sợi dây thừng béo bằng cánh tay thành viên gia đình, cậu hơi ngây người, trong tâm địa càng phổ quát bất an. Máy bay chẳng hề giảm độ cao, đời nào muốn họ dùng sợi dây này trượt xuống? Phi cơ thậm chí không hạ cánh?

“Mang găng tay vào! Tam phút nữa đi xuống!”. Một người thân sĩ quan sau khi nói xong ngay tức khắc đá sợi dây một cái, chỉ vào găng tay đặt ngơi nghỉ một bên, và có một đôi nhà bạn bộ đội đứng trước mặt bọn họ.

Sa Tả chưa bao giờ nhà bạn với nhìn lầm hay không, sự ba lơn & khinh bỉ lóe lên trong ánh mắt thành viên này hung hăng đâm 1 dao vào ngực cậu.

“Dùng sợi dây này trượt xuống dưới hả!”. Bầu không khí tựa hồ đông lại, Côn Bố bỗng hét ầm lên, “Làm sao nhưng mà xuống! Tính năng này không phải lấy mạng tụi tao sao!”.

“Không chịu xuống thì dứt lịch trình dưới đây luôn đi”. Sĩ quan kéo nhẹ báng súng, mặt ko chút thay đổi nhìn chúng ta.

“Độ cao bao nhiêu?”. Sa Tả nhìn họng súng chỉa về phía chúng ta, khom lưng cầm lấy găng rồi đeo vào.

“150m, công ty chúng tôi đã cố gắng hạ thấp độ cao, mà đôi lúc sẽ sở hữu gió”, mình này thu hồi súng, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, “Phụ thuộc vào thuận lợi của những người”.

“Tôi luôn siêu may mắn”, Trình Khản mỉm cười, cũng cầm rước một bộ bít tất tay đeo vào, “Tôi đã là người xuống đầu tiên”.

Mấy nhà bạn còn lại chần chờ hồi lâu, rút cục đành đeo bao tay vào.

Sa Tả nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ, nhan sắc trời bi lụy, bầu trời vốn ảm đạm nay càng phổ biến quỷ dị, cậu nhích đến sắp cửa sổ, ý muốn nhìn xem nơi bọn họ gần đã từng đến.

không đợi cậu đến gần cửa sổ, cửa phi cơ chợt bị kéo ra, 1 trận gió mạnh cuốn vào, cái lạnh liền thấm tận xương tủy.

binh lính đứng cạnh cửa nhìn ra phía kế bên, quay đầu mỉm cười đầy thâm trường: “Hoan nghênh đến đảo Liệp Lang, hoan nghênh đến _____ Địa ngục!”.
gọi full liệp lang đảo tại trang web phát âm truyện không lấy phí truyen24.com. Chúc độc giả truyện vui vẻ!