Truyệ đam mỹ Mười Năm Yêu Anh Nhất – Vu Nghi Ninh Tử
Chương 6
Hạ Tri Thư nỗ lực chịu đựng cơn khó chịu, sau đó vào phòng ngủ thay quần áo định ra ngoài, còn bọc kì dị chậu hoa lan kia ôm vào trong ngực.

Mùa đông phía Bắc khô nóng, còn kèm theo cả gió. Hạ Tri Thư mặc cái áo lông vũ dày nhất, bỏ hơn tám mươi đồng thuê xe đến bệnh viện.

Ngải Tử Du chỉ nhìn thấy một cục bông trắng tròn tròn gõ cửa phòng làm việc bước vào, anh còn chưa cảm thấy buồn cười thì đã thấy người kia kéo khăn quàng cổ xuống, lộ ra một khuôn mặt nhỏ dại gò tái nhợt.

“Bác sĩ Ngải.” Hạ Tri Thư ôn hòa bắt chuyện với Ngải Tử Du.

Ngải Tử Du gấp rút rót cho bạn chén nước nóng, lúc đưa đến vô tình chạm vào đầu ngón tay mát rượi của Hạ Tri Thư: “Trời lạnh thế này mà vẫn đến đem thuốc sao?”

“Nhân tiện luôn,” Hạ Tri Thư cười cười, để Ngải Tử Du nhìn chậu hoa kia: “Trả cái này lại cho anh.”

Ngải Tử Du biết Hạ Tri Thư gần nhì tháng, coi như cũng đã quen, nhưng mà đây là lần đầu tiên Hạ Tri Thư sử dụng giọng điệu đùa giỡn thế này tán gẫu với anh.

Ngải Tử Du không tỏ rõ ý kiến, ngón tay thon dài lắc lắc mấy chiếc lá héo rũ hai lần: “Không phải chỉ là chậu hoa thôi sao? Nếu cậu chê nó yếu ớt, để hôm nào tôi tìm chậu hay hơn từ chỗ thân phụ tôi cho bạn.”

Hạ Tri Thư hôn sai 55 lần không muốn nói thêm về chuyện này, cậu không có sức lực kết bạn, chỉ yếu đuối cười cười chuyển về chủ đề chính: “Sáng nay lại nôn ra chút máu, không như thể với cảm giác uống rượu đến xuất huyết dạ dày lúc còn trẻ.” Hôm nay cậu vừa nói, vừa cảm thấy cơ thể mình như nôn ra hết chút thời gian còn lại.

“Tôi đã sớm khuyên cậu hối hả thực hiện hoá trị liệu*…” Ngải Tử Du nhíu lông mày, ngồi sau bàn làm việc xoay bút. Người quen đều biết đây là hành động vô ý thức lúc tâm trạng anh bi ai bực: “Mà này, không phải cậu thế hệ ba mươi thôi sao, còn rất trẻ. Nhìn cậu cũng không giống như thiếu tiền, có chuyện gì nhưng nhất định tự gây khó dễ cho mình như vậy?”

*Hoá trị liệu: Một vẻ ngoài điều trị ung thư, còn thêm ở đây

“Tôi đang suy nghĩ.” Hạ Tri Thư mệt mỏi nói một câu.

“Hai tháng trước đằng ấy đã nghĩ rồi, không phải còn muốn boss hung dữ ông xã kết hôn đi chỉ nương tựa thuốc uống để chịu đựng qua năm đó sao?”

Hạ Tri Thư không muốn nói nhiều, uống nửa chén nước ấm: “Thuốc đã tới chưa? Tôi không dễ chịu.”

“Cậu ở đây nhưng mà còn không hoá liệu nữa là tôi không cho bạn thuốc đâu.” Ngải Tử Du cũng không biết tại sao lại tức giận: “Tôi còn đi tìm tuỷ xương cho cậu đấy, bạn mà còn không coi trọng thân thể nữa, tới lúc đó ai cũng không giúp được đâu!”

Trong lòng Hạ Tri Thư kéo lên chút ấm áp, cười cũng thật lòng hơn rất nhiều: “Nếu bác sĩ nào cũng như là anh đây, tôi không tin chi tiết mấy thứ phát âm là xung đột nhiên giữa bác sĩ với bệnh nhân nữa.”

“Được rồi, đằng ấy đừng tâng bốc tôi.” Ngải Tử Du đứng lên, nhanh lẹ cởi áo blouse: “Chiều nay tôi nghỉ, giờ sẽ đi đem thuốc với bạn. Nên đổi thuốc rồi, cũng lười kê đơn.”

“Bây giờ bác sĩ đều tuỳ hứng như vậy à?” Hạ Tri Thư cười nói, giương mắt nhìn Ngải Tử Du đổi một cái áo khoác dài: “Bên ngoài lạnh.”

Ngải Tử Du cô vợ ấm áp của hạ thiếu không chu đáo tới bạn, đưa Hạ Tri Thư đi mang thuốc. Đằng ấy nói cảm ơn, vừa định đi đã bị đọc lại: “Tôi đưa bạn về, hôm nay không dễ đọc xe đâu.”

Hạ Tri Thư không chối từ được nên bèn phục vụ, lúc này thật sự đằng ấy không chịu được gió lạnh, không muốn gây thêm quấy nhiễu cho mình.

Nhìn xe của Ngải Tử Du, Hạ Tri Thư mới phát hiện bác sĩ này thật sự không đơn giản, vậy nhưng mà lái luôn xe Ferrari, còn chịu chi hơn cả Tưởng Văn Húc.

“Từ nhỏ bé điều tôi không thích nhất là nghe người khác vừa nhắc đến mình là nói đến anh với phụ vương tôi trước tiên. Tự mình kiếm tiền tự mình tiêu tuyệt hơn, bây giờ người thân đều khen tôi có bản lĩnh.” Ngải Tử Du thấy Hạ Tri Thư có vẻ như đang nhìn xe của bạn, bỗng nói thêm một câu. Có lẽ là do không phải giờ làm việc nữa nên Ngải Tử Du cũng thoải mái hơn, giữa lông mày toát lên chút dư vị mừng thầm thời thanh xuân.

Hạ Tri Thư eo thon nhỏ nhìn ngoài cửa xe, hồi lâu mới thấp giọng nói: “Ban đầu tôi cũng muốn theo nghề y, nguyện vọng còn điền ba trường đại học y…”

“Thi rớt à?”

“Tôi không thi.” Ánh mắt Hạ Tri Thư trống rỗng khiến người ta phải lo âu. Hạ Tri Thư thường khóc nức nở rồi tỉnh khỏi giấc mộng ấy, rõ ràng không thấy có bao nhiêu tiếc nuối buồn bã, nhưng vẫn luôn như vậy.

Người như Ngải Tử Du cực kỳ dành riêng để kết bạn, như là bây giờ anh rất thức thời, không nói thêm một câu nào. Qua mấy phút kiềm nén, anh mới vờ như nhàn mở miệng: “Nhà bạn ở con đường này thật tuyệt, nói không chừng bạn không đi học là đúng đấy. Nếu cha tôi nhưng không chu cấp nữa, có khi phía trước là cuộc sống đau khổ đang chờ tôi chịu đựng.”

Hạ Tri Thư chỉ cười rồi không rỉ tai nữa, rút cuộc để Ngải Tử Du dừng xe ở cửa tiểu khu.

“Cảm ơn anh nhé bác sĩ Ngải, ung dung sẽ mời anh ăn cơm.”

“Quên đi, bạn dùng lời mời vô ích này nhưng mà đi trị bệnh hộ tôi thì xuất xắc hơn.” Ngải Tử Du cũng cười, trong mắt đượm một chút dịu dàng.

Hạ Tri Thư xua tay nhìn theo hướng xe chạy đi, cậu vừa chỉnh khăn quàng cổ vừa bước vào tiểu khu thế hệ bỗng thấy xe của Tưởng Văn Húc đậu ở bên đường.

Full truyện mười năm yêu anh nhất